Truyện viễn tưởng

Cô bé phù thủy

Tác giả:Celia Rees
Ngôn ngữ:Tiếng Việt
Nhà xuất bản:NHÀ XUẤT BẢN PHỤ NỮ
Gía:39,000 VNĐ
Mua sách này tại Atlazbooks

Nội dung sách
Nhiều người sợ đi lại, còn bà lại không che giấu vẻ sang trọng của mình.

Bà có vẻ không định hạ cố cho tôi biết bà là ai, còn tôi cũng không tiện hỏi. Trong tâm trí tôi, một giai điệu xưa cũ bắt đầu ngân nga. Lúc chúng tôi tiến về phía trước, các bánh xe quay theo nhịp: "Có chín mụ phù thuỷ trong thành phố, ba mụ mặc áo sợi len xe, ba mụ quấn giẻ, còn ba mụ mặc hàng nhung tơ..."
 

Chuyến đi thứ nhất
 

Tháng Ba, 1659

Chiếc xe ngựa thay đổi nhịp đi làm tôi thức giấc. Chắc tôi đã thiếp đi, các giác quan của tôi đờ đẫn vì mệt mỏi và những chuyển động lắc lư không ngừng khiến tôi buồn ngủ. Tôi giật mình tỉnh dậy vì tiếng móng ngựa gõ lách cách trên nền đá cuội. Bên ngoài, ngày đang tối dần. Tôi đoán lúc ấy chiều đã muộn, dù nhiều ngôi nhà cao chót vót che kín cả bầu trời. Bác xà ích quát to và lũ ngựa hí lên trả lời lúc chiếc xe rẽ vào sân một quán ăn rộng rãi. 

"Chúng ta đang ở đâu vậy?"

Người cùng đi với tôi vẫn không nói gì, chỉ mỉm cười sau tấm mạng đoạn đặt một ngón tay đi găng lên môi. Chiếc xe trạm dừng lại. Tôi kéo tấm rèm bằng da lên một chút để ngó ra ngoài. Bác xà ích mở cửa cho người đồng hành của tôi bước xuống. Nhiều người chạy đến: người coi chuồng ngựa giữ lũ ngựa, chủ quán cúi chào, vợ ông ta khẽ nhún đầu gối. Mắt họ hơi giương lên khi người đồng hành của tôi quay lại giúp tôi bước ra, nhưng họ không nói gì. Có vẻ như họ đợi chúng tôi. Tôi hơi loạng choạng, chân tôi cứng đờ vì ngồi lâu đến thế, đầu tôi vẫn lắc lư theo nhịp xe ngựa. Bàn tay đang nắm lấy tay tôi siết chặt hơn và không bỏ ra nữa.

Chúng tôi được dẫn vào một căn phòng rộng rãi, phần là phòng ngủ, phần là phòng khách; rõ ràng đây là phòng hạng nhất trong quán trọ. Bà chủ quán mang đồ ăn thức uống đến: những chiếc đĩa bằng thiếc đầy ắp thịt hầm, là thịt cừu, ngửi mùi thì biết, bánh mì, phó mát, một ca bia cho tôi, và rượu vang cho bạn đồng hành của tôi. Bà chủ quán đặt thức ăn xuống, khẽ cúi đầu chào cả hai chúng tôi rồi đi ra.

Người cùng đi vôi tôi hầu như không ăn gì, chỉ vén tấm mạng uống từng ngụm vang, bẻ vụn một ít bánh mì giữa những ngón tay đeo găng và đẩy miếng thịt hầm quanh đĩa. Có lẽ đồ ăn quá thô thiển so với khẩu vị của bà. Tôi nhận thấy bà nhìn tôi, và lúc này tôi là đối tượng quan sát của bà, nhưng tôi không ngước nhìn lên cho đến lúc đồ ăn hết sạch, vì bất kể sự chăm chú quan sát của bà, bất kể mọi sự vừa xảy đến với tôi, tôi vẫn thấy đói ngấu.

"Em có đủ no không?" Những ngón tay mảnh dẻ của bà gõ gõ lên mặt bàn.

Tôi gật đầu.

"Căn phòng này có vừa ý em không?"

Tôi lại gật đầu.

"Được rồi." Bà đứng dậy. "Bây giờ ta phải để em ở lại. Ta còn nhiều việc phải làm. Bà chủ quán Annie sẽ chăm sóc em. Ở với bà ấy em sẽ an toàn, không có gì phải sợ."

Và thế là bà đi. Bên ngoài phòng, tôi nghe tiếng bà nói chuyện với bà chủ, sai chuẩn bị bồn tắm cho tôi. Thật đúng lúc. Một cái bồn lớn lót vải lanh, theo sau là các cô hầu xách những bình đầy nước nóng bốc hơi nghi ngút. Trước kia tôi thậm chí chưa thấy thứ này bao giờ nói gì đến chuyện ngồi trong đó. Ở nhà - nghĩ đến đây mắt tôi hơi cay cay - ở nhà chúng tôi tắm sông những lúc nào muốn tắm. Bà chủ hối hả bước vào khi mọi thứ đã sẵn sàng và nhận phần chăm sóc tôi. Tôi được lệnh cởi quần áo ra.

"Cả cái ấy nữa." Bà nói, trong khi tôi chỉ còn trần váy lót.

Một cô hầu nhặt quần áo của tôi và mang đi.

"Cô ấy đem đi đâu thế ạ?
- Đem đốt.
- Thế cháu mặc gì?
- Mặc cái này đến mai." Trên tay bà toòng teng một cái áo choàng lanh dài trắng muốt.

Còn lại tôi trần truồng đứng trước bà. Tôi đưa tay lần lên cổ. Trên đó tôi đeo một cái túi nhỏ bằng da, bà tôi đã khâu cho tôi. Nó đựng nhiều thứ, những thứ đặc biệt, chưa người nào được thấy. Máu nóng dồn lên mặt. Tôi sợ phải cởi nốt.

"Với ta thì cháu cứ an tâm," bà nói khẽ, như thể biết tôi là ai và từ đâu tới. "Để nó sang bên rồi vào bồn nào!"

Annie là một phụ nữ to lớn có cặp mắt màu đen nhỏ tí như nho Hy Lạp trên bộ mặt tròn như bánh sữa. Bà xắn tay áo lên để lộ cánh tay mập mạp như đùi lợn muối, tóm lấy tôi bằng sức vóc lực điền và bắt đầu kỳ cọ cho tôi từng li từng tí. Tôi đã tưởng mình không bẩn lắm so với phần lớn dân làng, nhưng té ra phải thay nước tới hai lần Annie mới hài lòng. Mái tóc tôi là khó khăn nhất. Nó rối bù và kết lại, mắc vào lược làm bà phải cắt đi hàng lọn. Sau đó bà bôi dầu cho tôi, một thứ dầu có mùi hăng hắc.

"Vỏ cây tổng quán sủi đen đun sôi trong dấm đấy," bà trả lời lúc tôi hỏi. "Cháu đầy chấy rận như con chó của gã ăn mày vậy." .

Bà thấm đẫm thứ nước ấy trong lúc kỳ cọ người tôi bằng những cục xà phòng lổn nhổn và những túi đựng dược thảo thơm ngọt.
 

T_CROSSLINK_BOX