Tiểu thuyết

Em Còn Nhớ Anh?

Tác giả:Sophie Kinsella
Ngôn ngữ:Tiếng Việt
Nhà xuất bản:Văn hóa Sài Gòn
Gía:75,000 VNĐ
Mua sách này tại Atlazbooks

Nội dung sách
Không chỉ chuyện bị Dave kém cỏi cho leo cây làm tôi bực mình, mà cả chuyện tiền thưởng nữa. Hôm nay đúng là ngày kết thúc năm tài chính. Mọi người đều nhận được những mẩu giấy ghi rõ họ được thưởng bao nhiêu, rồi nhảy lên phấn khích, vì hóa ra doanh thu năm 2003-2004 của công ty khá hơn mong đợi của bất kỳ ai. Như thể Giáng Sinh tới sớm những mười tháng. Mọi người không ngớt huyên thuyên cả buổi chiều về cách họ sẽ tiêu tiền. Carolyn bắt đầu lên kế hoạch về kỳ nghỉ ở New York cùng bạn trai, Matt. Debs đặt chỗ nhuộm phẩy lai ở Nicky Clarke, cô vẫn luôn muốn tới đó. Fi gọi cho Harvey Nichols và đặt trước một chiếc túi xinh đẹp dòng Paddington hay gì đó.
Thế là tôi trơ ra ở đó. Chẳng có gì. Không phải bởi tôi làm việc chưa chăm chỉ, không phải bởi tôi chưa đạt chỉ tiêu, mà để nhận tiền thưởng phải làm việc cho công ty đủ một năm, trong khi tôi thiếu mất một tuần. Một tuần. Thật không công bằng. Thật quá bủn xỉn. Nói thực, nếu họ hỏi tôi nghĩ gì về chuyện này …
Mà thôi. Đằng nào thì Simon Johnson cũng chẳng bao giờ hỏi ý kiến một phó quản lý bán hàng (thảm trải sàn) mới như tôi. Đó lại là một điều nữa: tôi có chức danh công việc tồi tệ nhất từ trước tới giờ. Thật đáng xấu hổ. danh thiếp của tôi thậm chí chẳng đủ chỗ cho chức danh đó. Tôi phát hiện ra rằng, chức danh càng dài, công việc càng tệ hại. Họ tưởng có thể bịt mắt ta bằng từ ngữ và ta sẽ không nhận ra việc bị mắc kẹt trong góc văn phòng với những tài khoản tệ hại chẳng ai thèm quản lý.
Một chiếc xe làm nước bắn tóe lên từ một vũng nước gần vỉa hè khiến tôi nhảy lùi lại, nhưng nước đã tạt hết lên mặt. Từ phía cửa, tôi nghe tiếng Fi đang làm nóng không khí bằng cách thì thầm vào tai anh chàng dễ thương. Tôi thoáng nghe vài từ quen thuộc, và dù với tâm trạng hiện nay, tôi vẫn phải cắn môi để khỏi bật cười. Vài tháng trước, chúng tôi có buổi tụ tập tại gia của lũ con gái, và kết thúc với việc từng đứa thú nhận mọi bí mật về lời gợi hứng trên giường, Fi nói lần nào cô cũng dùng đúng một câu, và nó luôn hiệu quả: “Em nghĩ đồ lót của em tan chảy ra rồi”
Ý tôi là. Liệu có anh chàng nào thích câu đó chứ?
Theo thành tích của Fi, chắc là có.
Debs thú nhận từ duy nhất cô dùng mà không phá lên cười trong khi làm tình là nóng bỏng. Vì thế, điều duy nhất cô từng nói là “Em thật nóng bỏng.” “Anh thật nóng bỏng.” “Chuyện này thật nóng bỏng.” Nhưng khi ta lộng lẫy như Debs thì đâu cần đến trò diễn.
Carolyn đã yêu Matt cả triệu năm, và tuyên bố rằng cô chẳng bao giờ nói gì trên giường, ngoại trừ “ồ” hay “cao hơn nữa”, hay một lần, khi anh ấy sắp lên đến đỉnh, “Ôi, khỉ thật, em vẫn còn cắm máy là tóc.” Tôi không biết có phải cô nói thật hay không, cô có khiếu hài hước rất đặc biệt, giống như Matt. Cả hai đều hết sức thông minh, gần như lập dị, nhưng đều thấy ổn thỏa với chuyện đó. Khi chúng tôi cùng đi chơi, hai người đó thường hay lăng mạ nhau, nhưng thật khó mà biết có bao giờ họ nghiêm túc. Tôi không biết liêuh chính họ có biết không.
Sau đó đến lượt tôi, và tôi nói sự thật, đó là tôi luôn khen ngợi chàng trai. Chẳng hạn với Dave kém cỏi, tôi luôn nói “Anh có bờ vai đẹp lắm” và “Anh có đôi mắt thật đẹp”.
Tôi không thừa nhận tôi nói những điều đó là vì luôn thầm hy vọng nghe lại từ người đó rằng tôi cũng xinh đẹp.
Cũng không thừa nhận rằng chuyện đó chưa từng xảy ra.
Mà thôi. Thế nào chẳng được.
“Này, Lexi.” Tôi ngẩng lên và thấy Fi đã tách khỏi anh chàng dễ thươn. Cô nấp dưới cái áo khoác jean của tôi và lôi ra một thỏi son.
“Chào” tôi nói, chớp mắt cho nước rơi khỏi mi. “Anh chàng tình nhân của cậu đâu rồi?”
“Đi nói với cô gái anh ấy đi cùng rằng anh ấy về trước.”
“Fi!”
“Sao?” Trông Fi không có vẻ gì áy náy. “Họ có phải là một cặp đâu. Chắc là vậy.” Cô cẩn thận tô lại môi màu đỏ rực. “Tớ sẽ mua cả bộ trang điểm mới.” cô nói, cau mày vì cái đầu mòn vẹt của thỏi son. “Christian Dior, cả một bộ. Bây giờ thì tớ đủ khả năng mua rồi”.
“Cậu nên mua” Tôi gật đầu, cố gắng tỏ ra nhiệt tình. Một giây sau, Fi chợt nhận ra và nhìn lên.
“Ồ, vớ vẩn thật. Xin lỗi cậu, Lexi” Cô vòng tay qua vai tôi siết chặt. “Lẽ ra cậu phải được thưởng, thật không công bằng”
“Không sao mà” Tôi cố gắng mỉm cười “Năm tới”
“Cậu ổn chứ?” Fi nheo mắt nhìn tôi “Cậu muốn đi uống hay gì đó không?”
“Không, tớ cần lên giường ngủ. Sáng mai tớ phải dậy sớm”
Gương mặt Fi đột nhiên giãn ra và cô cắn môi. “Chúa ơi. Tớ quên béng cả chuyện đó nữa. Chuyện tiền thưởng và mọi chuyện khác nữa … Lexi, tớ rất tiếc. Đây quả là thời gian tệ hại đối với cậu”
“Không sao mà!” tôi nói ngay. “Chỉ là … tớ đang cố làm cho mọi chuyện chẳng có vẻ gì là ghê gớm”
Chẳng ai thích những người hay kêu ca. Bằng cách nào đó, tôi buộc mình phải mỉm cười rạng rỡ, chỉ để thể hiện rằng tôi thấy ổn cả với chuyện răng khấp khểnh, bị cho leo cây, không được nhận tiền thưởng, ngòai ra còn chuyện bố tôi vừa mất nữa.
Fi yên lặng trong chốc lát, đôi mắt xanh lấp lánh trong ánh đèn xe
“Rồi mọi chuyện sẽ khá hơn” cô nói
Signature
- Đối với mỗi chương truyện các bạn đọc được, hãy bấm nút THANKS để khích lệ tinh thần người post, tránh comment dưới mỗi bài: "Cám ơn nhé", "Cảm ơn bạn", "Hay quá..." v...v...

T_CROSSLINK_BOX